bài viết về gương người tốt

Sự hi sinh thầm lặng của giáo viên mầm non vùng cao

So với các cấp học khác thì bậc học mầm non có nhiều đặc thù, hầu như chỉ có các giáo viên nữ giảng dạy và độ tuổi của học sinh còn nhỏ. Do đặc điểm này, các giáo viên mầm non thường có những sự vất vả hơn đồng nghiệp ở cấp học khác, đặc biệt ở địa bàn vùng cao của tỉnh Lào Cai các giáo viên nữ lại càng gian nan, vất vả nhiều hơn.

          5 giờ sáng, khi nhiều người vẫn đang ngon giấc thì giáo viên công tác ở các điểm trường vùng cao thuộc trường mầm non Bản Khoang đã sẵn sàng tư trang, đồ dùng để đến lớp. Hành trang quen thuộc của các cô là những đôi ủng, những bộ áo mưa. Dù nắng hay mưa, thì họ vẫn luôn mặc áo mưa và đi ủng, bởi không như đồng bằng, ở vùng cao Sa Pa mùa nào cũng có sương mù và đường đất, luôn trơn trượt, lầy lội. Điểm trường của các giáo viên nơi xa nhất là hơn 10km, nơi gần thì khoảng 3km. Vì thế, ngày nào cũng vậy, họ phải dậy thật sớm để đi đến trường.

          Hành trình đến điểm trường vừa bắt đầu được một lúc thì những con đường nhựa bằng phẳng bắt đầu lùi dần về phía sau. Thay vào đó, là những con đường đất chỉ vừa đủ để hai xe máy tránh nhau. Giữa không gian im ắng của bản làng vùng cao, lúc này chỉ le lói những ánh đèn pha xe máy và tiếng gầm rú của động cơ khi phải vượt lên những con dốc cao chót vót. Dù mới chớm đông, nhưng thời tiết vùng cao Sa Pa lúc nào cũng lạnh hơn vì bị sương mù bao phủ.

Cô giáo Lương Thị Thủy, điểm trường mầm Kim Ngan A, xã Bản Khoang bộc bạch, đây là năm thứ 3 em giảng dạy ở vùng cao. Khi trước đi dạy thuận tiện hơn nhiều, nên khi mới lên đây cảm thấy rất khó khăn. Quãng đường đi lại vừa xa, vừa khó đi, nhất là vào những hôm trời mưa thì thật là vất vả. “Khi được phân công nhiệm vụ vào vùng khó khăn này cũng có suy nghĩ muốn xin về những thôn gần. Nhưng qua tuần đầu tiên được trải nghiệm, cảm thấy yêu mến các con vì học sinh rất ngoan, khi các cô đến thì đã chờ ở lớp rồi. Đấy là động lực khiến cho bản thân cảm thấy mình phải cố gắng hơn nữa bởi các lớp anh chị đã ở đây, đã làm được thì mình cũng làm được”, cô Lương Thị Thủy suy tư nói.

 Cô giáo Lương Thị Thủy chia sẻ, do đặc thù là điểm trường lẻ, ít học sinh nên trong một lớp có đến 3 lứa tuổi cùng theo học. Những trẻ lớn hơn thì đã nhận thức được, còn với trẻ nhỏ mới đi học thì cô giáo phải rèn từ cách ngồi, cách đi, cách nói. Giảng dạy ở lớp học ghép khó hơn rất nhiều, nên trong việc soạn giáo án và truyền đạt cho các con phải tỉ mỉ thì các con mới có thể hiểu được. Không những thế, do các em là người dân tộc, lại còn nhỏ nên tiếng phổ thông còn chưa hiểu nhiều nên trong lúc giảng dạy phải vừa nói tiếng phổ thông, vừa nói tiếng dân tộc với trẻ. Đồng thời, vừa làm vừa nói để trẻ hiểu và làm cùng cô thì mới có thể dạy các con.

Ở điểm trường vùng cao, các em học sinh học được học hai buổi. Khi trời bắt nhá nhem tối là lúc tan học và cũng là lúc cô giáo lại bắt đầu hành trình vượt qua con đường cheo leo men theo những ngọn núi để về nhà. Hơn hai năm công tác ở vùng cao, cũng là từng đấy thời gian cô giáo Lương Thị Thủy phải vượt qua hoàn cảnh như thế.

Cô Nguyễn Thị Thúy, Hiệu trưởng trường mầm non Bản Khoang cho biết, giáo viên mầm non 98% là nữ nên việc công tác ở vùng cao rất khó khăn, Đường đi thì gian nan. Nếu các cô lên ở hết một tuần trên đấy thì thức ăn cũng không đáp ứng được và ảnh hưởng đến sức khỏe. Cô hiệu trưởng mong rằng trong những năm tới những bản đặc biệt khó khăn sẽ được quan tâm hơn để hỗ trợ làm đường. Hiện nay, các cô giáo giảng dạy ở vùng cao dù rất vất vả nhưng vẫn cố gắng để duy trì tốt công tác chuyên môn. Nhà trường luôn động viên kịp thời để các cô yên tâm công tác tốt.