Thời gian trôi qua thật nhanh, vậy là đã được gần 8 năm tôi gắn bó với mái trường MN Bản Khoang, 8 năm - một chặng đường chưa phải là dài nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận được những gì tốt đẹp nhất dưới mái trường này.

Kí ức về ngày đầu tiên đến nhận công tác tại trường vẫn luôn hiện rõ trong tâm trí tôi. Khi trên tay cầm tờ quyết định nhận công tác vào trường MN Bản Khoang, tôi nghĩ cuộc sống của cô sinh viên trẻ mới ra trường sẽ bước sang một trang mới. Nhưng khi vượt qua chặng đường 16km để đến được trường, tất cả mọi thứ đều lạ lẫm nên lòng tôi hồi hộp đến khó tả. Ngước nhìn cảnh vật xung quanh, có vẻ như ngôi trường không được khang trang như trong tưởng tượng của tôi trước đó. Vẫn nhớ rõ cảm giác bỡ ngỡ, lạ lẫm và một chút lạc lõng khi lần đầu tiên đặt chân vào trường. Một ngôi trường quá đơn sơ, chỉ có 1 văn phòng và 2 lớp học ở điểm trường chính. Nhưng chính nơi đây đã thắp lên trong tôi ngọn lửa, ước mơ cháy bỏng không ngừng và lý tưởng sống cống hiến cho nghề, cho đời, ươm những mầm mơ ước cho bao thế hệ.

Khi mới vào trường, tôi được phân công giảng dạy lớp mẫu giáo ghép 3, 4, 5 tuổi tại điểm trường Xín Chải - 1 điểm trường vô cùng khó khăn. Khi nghe các chị đồng nghiệp kể về nơi ấy- thôn có  đường xá đi lại khó khăn, không có điện, không có sóng điện thoại, có 2 làng dân sống tách biệt. Lúc đó trong tôi có một cảm giác vô cùng hụt hẫng, nên bỏ cuộc hay bước tiếp con đường đầy chông gai và thử thách đó.

                     Đường vào điểm thôn Xín Chải

Rồi đến khi đi vào nhận lớp, khi ấy chỉ muốn bỏ cuộc khi thấy 1 con đường mòn nhỏ chỉ có một lối đi, 1 lớp học bằng gỗ đơn sơ với 8 em học sinh, cơ sở vật chất thiếu thốn. thiếu đồ dùng, đồ chơi, trang thiết bị phục vụ việc dạy và học cho các cháu nên các cô giáo ở đây đều phải tự sáng tạo, làm đồ chơi cho trẻ để trẻ hứng thú khi đến lớp học.

Giờ làm quen vở tạo hình của trẻ điểm trường Xín Chải năm học 2012-2013

Học sinh lại chủ yếu là dân tộc Dao nên bất đồng về ngôn ngữ. Vừa nỗ lực chăm sóc, dạy dỗ trẻ vừa cố gắng học tiếng địa phương, tập quán của người dân để dễ trao đổi, tuyên truyền cho phụ huynh đưa con em đến trường đầy đủ. Nỗi ám ảnh nhất đối với tôi vẫn là những ngày đông giá rét, do không quen với khí hậu nên tôi ốm suốt, và khi nhìn thấy các em trong các bộ quần áo mỏng manh, trời lạnh cóng mà vẫn “chân trần” bước trên những con đường đầy bùn đất, tay cầm nắm cơm nguội,mà cảm thấy thương xót vô cùng.

                Các con đi học trong những ngày đông lạnh giá

Càng thấu hiểu những khắc nghiệt của vùng cao, tôi càng yêu nghề, yêu trẻ hơn. Đi dạy học, các cháu thích tới trường, yêu cô giáo và phụ huynh cũng quý cô giáo, nên phần nào cũng làm vơi đi bớt nỗi nhớ nhà, sự vất vả của nơi đây.

Và tất cả cảm xúc ấy cũng trôi qua, nhường chỗ cho những tiếng cười khi tôi nhận được sự quan tâm của Ban giám hiệu và các đồng nghiệp và được sống trong ngôi nhà thân yêu thứ hai của mình. Nơi đây tôi không chỉ có các đồng nghiệp mà còn có những người như anh chị em, bạn bè luôn bên tôi; giúp đỡ, dìu dắt để tôi ngày càng trưởng thành, và niềm yêu mến của các con đã tạo động lực cho tôi vững tin hơn trên con đường sự nghiệp giáo dục của chính mình.

                 Đội ngũ CB, GV trường MN Bản Khoang năm học 2018-2019

Suốt bao năm công tác tại trường, ngày hôm nay tôi đã được rèn luyện, trau dồi để trưởng thành hơn, vững vàng hơn. Là một giáo viên trẻ, với niềm nhiệt huyết, sự tận tâm, nhiệt tình tôi tin rằng mình sẽ tiếp tục học hỏi kinh nghiệm từ các đồng nghiệp, tiếp tục cố gắng nâng cao chuyên môn, trao dồi kỹ năng giảng dạy để mang lại những bài học hay và bổ ích cho các em học sinh. Và trong thời gian tới bản thân tôi phải cố gắng thật nhiều hơn nữa, ngoài việc học tập nâng cao trình độ chuyên môn, cải tiến bài giảng thật hay, thật sinh động thì việc dạy các em sống cho thật tốt, sống có ích là vô cùng quan trọng và tôi tin rằng mình có thể làm được điều đó để góp phần xây dựng nhà trường ngày càng vững mạnh hơn.